Hoa Sứ Trắng

Wednesday, December 1, 2010

NIỆM KHÚC CHO ANH


em đã viết cho người "niệm khúc"
đến bao giờ, viết niệm - khúc - cho - anh
người trót yêu trong mùa khổ hạnh
nên cuối đời đánh mất an nhiên

giữa thiền khúc còn nghe tiếng động
mỗi cựa mình từ sóng tâm em
sâu trong đêm tình còn vương vấn
từng hạt nồng thắm ấm môi quen

chập chờn sáng ánh đèn thật, ảo
bén lửa trần cháy áo niệm thân
lòng ngỡ quyết hư không nỗi nhớ
tiếng cười em khua vỡ đạo tràng

nhắc tình huyễn cho lòng đỡ sợ
mà mơ về vẫn nợ bóng em
nợ cho đến sau cùng nhịp thở
từ cõi riêng em mở được hồn anh

hãy làm dấu hồn anh bằng niệm khúc
sau hóa thân không sợ phải ru nhầm
gặp em nhé, chỗ chờ bên trái ngực
vội vàng lên, kẻo lỡ phút di ngôn

Cao Nguyên

Buồn Nào Như Lá Bay


GIỮA NHAU


Xuân vất lên cây vạt nắng đầy
bầy chim vui quá hót rung mây
lá khoe mầm biếc hoa bừng dậy
em giữa ta cười hương ngát say!

say ngát hương cười ta giữa em
môi quyện nồng môi gió biết ghen
Xuân còn hẹn nắng hoa và bướm
ta với em còn bao nhớ quên?

Cao Nguyên

BỤI TRẦN



này đời
một hạt bụi ta
thảy qua gió lốc
sém nhòa cội tâm

may duyên
còn chút lửa hồng
đốt cho bụi sáng
trong đồng tử đêm

nhìn xuyên
thấu rãnh chân nguyên
bụi ta trượt giữa
hai miền thực hư

may còn em
chút lòng nư
buộc ta vào giấc
tương tư bụi trần

Cao Nguyên

Tuesday, November 30, 2010

CÕI XƯA



nơi Cõi Xưa, có Anh và Em
những chiều mưa
ngồi ở quán café Thương nhìn ra biển vắng
sóng gợn buồn như những chiếc lá me bay
từ những con đường mãi tận xa
của Sài Gòn tháng Hạ
hoa phượng nở, ve sầu rung cánh lá
và hơi thở em vỗ nhẹ xuống vai anh
lặng lẽ - mình ngắm nhau trong mắt
thấy cả ước vọng xanh nẩy mầm trên cát
rọi sáng tên mình
còn chồng khớp lên nhau
dấu ấn rõ sâu đủ hằn qua thời gian sóng biển
trùng dương xanh và mãi khát khao về
một hạnh phúc dường như có thật
dẫu bộn bề trăm nỗi
dẫu điệp trùng những dấu hỏi mai sau
còn gì giữa nhau
một Cõi Xưa huyền thoại
vời vợi xa rồi - em nhỉ, một mùa yêu
một mùa chiều hoàng hôn rơi chậm
chậm đến hôm nay
lạnh thấm vai anh
đợi hơi thở em không nhớ tìm về
nên Cõi Xưa rộng hơn là thế
lặng lẽ nơi này - nỗi nhớ em xưa
những giọt mưa
chừng như nước mắt
theo cánh hải âu bay về biển bắc
gặp lá me bay ngược gió về nam
tiếc những cánh tay mình
chưa một lần khóa chặc
để giữ Cõi Xưa rất thật giữa chiều nay
anh muốn uống thật say
giữa môi em vị mặn
giọt nước mắt thơm mùi rong biển
rơi trong mưa
từ một Cõi Xưa buồn!

Cao Nguyên

THƠ NHƯ MƠ


đã biết thơ như mơ
sao còn tha thiết
về một bến bờ
lòng chưa rõ nét

đã biết đời khói sương
sao còn vọng niệm
về những thân thương
trong vòng miên viễn

đã biết sự biến di
sao còn lưu giữ
cả nỗi hoài nghi
giữa lời và chữ

đã biết thơ như mơ
sao còn phải hỏi
người ơi bao giờ
lòng thôi bối rối!

Cao Nguyên

Monday, November 29, 2010

MÔI NGOAN


lá rất xanh và nắng rất hồng
hoa rất xinh và môi rất ngoan
thơ chào xuân trên đồng cỏ biếc
anh chào em giữa lòng hừng đông

em có thấy một dòng sông mới
dâng phù sa vào gốc mạ thơm
trên cánh đồng anh vừa nghĩ tới
không hề lưu dấu vết căm hờn

mai em nhé mình về nơi ấy
anh ươm thơ trên môi em ngoan
nghe khúc khích tiếng cười trẻ dại
nũng nịu em bay theo diều hồng

đời một thời bâng khuâng khép lại
em giữa anh lời thơ hừng đông
anh trong em một dòng sông mới
thuyền tình trôi đem hương vào xuân.

Cao Nguyên